World Cup 2002 và Ronaldo: Vượt qua sợ hãi

World Cup 2002 tại Nhật Bản và Hàn Quốc đã chứng kiến phong độ
đỉnh cao, đưa cái tên Ronaldo thực sự trở thành một huyền
thoại. Hãy cùng đọc và chia sẻ với câu chuyện ở ngày hội bóng
đá thế giới 16 năm trước do chính cựu tiền đạo người Brazil kể
lại trên FourFourTwo.

Cơn động kinh trước thềm trận chung kết World Cup 1998
đã khiến Ronaldo phải ngậm ngùi đứng nhìn chiếc cúp vô địch –
mà nhiều người tin rằng anh xứng đáng – về tay kẻ khác. Sau đó,
một chuỗi chấn thương nghiêm trọng đã đe dọa sự nghiệp “Người
ngoài hành tinh” khiến anh phải đối diện với một cuộc chiến
trường kỳ và đầy đau đớn giày vò cơ thể mình.

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai1
World Cup 2002 và Ronaldo: Vượt qua sợ hãi

Nhưng anh đã trở lại đầy mạnh mẽ để rồi World Cup 2002
tại Nhật Bản và Hàn Quốc đã chứng kiến phong độ đỉnh cao, đưa
cái tên Ronaldo thực sự trở thành một huyền thoại. Hãy cùng đọc
và chia sẻ với câu chuyện ở ngày hội bóng đá thế giới 16 năm
trước do chính cựu tiền đạo người Brazil kể lại trên
FourFourTwo.
 


Tôi nhớ rất rõ là mình đã thức dậy trong phòng tại khách sạn và
nhận ra xung quanh là rất nhiều cầu thủ cũng như bác sĩ của đội
tuyển Lidio Toledo. Họ chẳng nói với tôi tại sao lại ở đó hay
chuyện gì đã xảy ra. Tôi yêu cầu họ đi ra vào nói chuyện ở chỗ
khác. Tôi chỉ muốn ngủ tiếp mà thôi.
 

Thế nhưng tôi lại được đưa đi dạo trong khu vườn của khách sạn.
Có người kể rằng tôi đã bất tỉnh trong 2 phút và đó là lý do
đêm hôm đó tôi sẽ không đá trận chung kết World Cup với đội
tuyển Pháp. Thật không thể nào chấp nhận nổi. Tôi có bổn phận
phải làm với Tổ quốc và không muốn làm ai thất vọng. Tôi nghĩ
mình vẫn có thể hỗ trợ đội bóng vì thế đã yêu cầu huấn luyện
viên phải cho tôi thi đấu. Tôi phải đá trận đấu đó.
 

Nỗi sợ hãi đeo bám
 

Ngay cả bây giờ khi 18 năm đã trôi qua, tôi vẫn không thể xem
lại khoảnh khắc kinh hoàng trong trận chung kết lượt đi Coppa
Italia với Lazio ấy. Mỗi khi biết nó được phát trên truyền
hình, chắc chắn tôi sẽ quay mặt đi. Khi nhìn lại những hình ảnh
đó, tôi vẫn cảm thấy nỗi đau một lần nữa chạy khắp cơ thể
mình.
 

Thời điểm ấy có lẽ đã định hình nên cá tính và khiến tôi trở
thành người giỏi nhất. Tất cả những gì tôi đã làm để trở lại
sân cỏ là một bài kiểm tra mà tôi biết mình phải chiến đấu để
vượt qua nó. 
 

Trong trận đấu đầu tiên sau 6 tháng hồi phục từ cuộc tiểu phẫu,
điều mà tôi không mong muốn nhất là lại bị chấn thương quá sớm.
Nhưng cái ngày tháng 4 năm 2000 ấy, tôi buộc phải thực hiện ca
phẫu thuật phức tạp và quá trình hồi phục cũng kéo dài hơn rất
nhiều. Trong suốt quãng thời gian đó tưởng chừng như cả thế
giới đã đóng sập lại trước mắt. Tôi không muốn tin vào hiện
thực này.

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai 6
Cả thế giới đã đóng sập lại trước mắt

World Cup tại Hàn Quốc và Nhật Bản còn vài năm nữa mới diễn ra,
vì thế nó thực sự không phải điều mà tôi nghĩ tới. Nhưng đột
nhiên, tôi bắt đầu cảm thấy cơ hội để hoàn toàn bình phục và đá
tại giải đó bị đe dọa nghiêm trọng. 
 

Chẳng có một sự đảm bảo nào rằng tôi sẽ hồi phục chấn thương
thành công. Trong quá khứ chưa hề có trường hợp nào tương tự
như vậy, vì thế tôi không biết quá trình đó có diễn ra suôn sẻ
và nhanh hay không. Không hề có bài học quá khứ nào để tôi phân
tích và trấn an bản thân. Tôi đang phải đối diện với chấn
thương mà chưa từng có ai trong thế giới bóng đá phải trải qua
trước đó.
 

Quả thực, điều này khiến tất cả chúng tôi trở nên kiên nhẫn hơn
– không có khung thời gian định sẵn và chẳng hề vội vàng. Chúng
tôi phải chấp nhận rằng quá trình bình phục sẽ mất thời gian và
có thể là tương đối lâu.
 

Cuối cùng, tôi bắt đầu tập thể lực. Tôi nhớ rằng suốt 8 tháng
trong quá trình hồi phục chấn thương, tôi vẫn không thể gập đầu
gối quá 90 độ. Đó là một chướng ngại lớn cho việc thực hiện bất
cứ bài tập nào. Đây cũng chính là giai đoạn khó khăn nhất đời
tôi. Chúng tôi đã đi quá nửa quá trình hồi phục mà tôi vẫn
không thể gập đầu gối quá 100 độ. Đó là một thực tế quá đỗi
kinh khủng. Tôi bị sốc và cảm thấy thật thất vọng. Lựa chọn duy
nhất mà tôi có là tiếp tục tập luyện mặc dù tôi không biết liệu
có bao giờ được thấy thành quả mà mình muốn hay không.
 

Giữ vững sự mạnh mẽ
 

Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định bỏ cuộc. Ở thời điểm đó, thứ
tồn tại duy nhất mà tôi biết là nếu không nỗ lực hết sức để
bình phục chấn thương thì tôi sẽ chẳng bao giờ chơi bóng trở
lại được nữa. Chỉ có một điều đảm bảo chắc chắn là nếu tôi
không bình phục được, tôi sẽ phải giải nghệ. Tôi đã sẵn sàng,
mặc dù đôi khi vô cùng đau đớn nhưng ý nghĩ về viễn cảnh không
thể nào chơi bóng lại được nữa khiến tôi còn đau hơn gấp nhiều
lần.
 

Vì vậy tôi cố gắng không nghĩ về nó. Tôi không để ý tới bất cứ
điều gì khác ngoài các buổi tập phục hồi hàng ngày, lịch điều
trị, vật lý trị liệu, tất cả những thứ đó lặp lại – mỗi yếu tố
đều đóng góp vào kế hoạch chung nhằm cứu vãn sự nghiệp của
tôi.

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai 5
Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định bỏ cuộc

8 tháng sau chấn thương đầu tiên, tôi quyết định lắng nghe
những ý kiến khác từ các bác sĩ trên khắp thế giới. Có thể họ
sẽ giải thích tại sao đầu gối của tôi lại không gập được quá
nhiều thì sao?  Tôi bay đến Mỹ và một chuyên gia nổi tiếng
nói tôi không còn cơ hội đá bóng trở lại đâu. Điều tốt nhất mà
ông ấy có thể khuyên là cố gắng phẫu thuật một lần nữa và hy
vọng tôi có thể gập đầu gối thêm 30 độ nữa. 
 

Tôi chưa bao giờ nghi ngờ ý chí của bản thân hay khát khao bình
phục nhanh nhất có thể. Tôi cũng chưa bao giờ nghi ngờ những gì
mình có thể làm để trở lại. Chưa một giây phút nào hết. Điều
duy nhất tôi đặt dấu hỏi là khoa học. Tôi không chắc liệu các
phương pháp điều trị có thể giúp tôi chơi bóng lại hay
không.
 

Tôi không phải là bác sĩ. Tôi không phải chuyên gia vật lý trị
liệu. Tôi chưa từng nghiên cứu về những thứ phức tạp thế này.
Vì thế tôi đã học hỏi được rất nhiều điều từ tất cả những chấn
thương mà mình phải nhận. Thực sự là những vết sẹo như vậy –
sau rất nhiều chiếc đinh vít và mũi khâu cắm vào da thịt –
không thực sự phù hợp với hình ảnh bạn mong đợi từ một cầu thủ
bóng đá. Theo một cách nào đó, có lẽ việc tôi trở lại được đúng
là một phép màu. Có lẽ đó chính là phần thưởng cho những nỗ lực
của bản thân.
 

Rất nhiều điều được nói và viết về tôi trong khoảng thời gian
đó. Họ phán xét và điều đó khiến tôi rất khó chịu, đặc biệt khi
có những sự hiểu sai mà không dựa trên bất cứ thông tin y học
hay khoa học nào. Chấn thương của tôi trước đây chưa từng có và
tôi phải lắng nghe từ rất nhiều bác sĩ ở Brazil cũng như khắp
nơi trên thế giới rằng không thể thi đấu lại được nữa. Thậm chí
có người còn bảo tôi sẽ không thể đi bộ được.

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai 4
Thậm chí có người còn bảo tôi sẽ không thể đi bộ
được

Tôi luôn cảm thấy tâm trạng thật tệ vì không thể chơi bóng. Tôi
không thể nghĩ tới điều gì khác ngoài cố gắng bình phục chấn
thương. Đó là một khoảng thời gian hy sinh rất, rất dài.
 

Cuối cùng, tôi cũng đã nhìn thấy một chút tiến triển. Tôi đã
thấy cơ hội đá World Cup lóe lên rồi dù tôi vẫn không thể tưởng
tượng ra viễn cảnh mình nâng cúp. Nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ vẫn
đè nặng lên tâm trí. Quá trình phục hồi của tôi kéo dài đến nỗi
tôi không chắc điều gì sẽ xảy ra nữa. Tôi gần như bị ám ảnh bởi
điều đó.

Một tình yêu trường kỳ và lớn lao
 

Tôi luôn yêu thích các vòng chung kết World Cup. Nó không chỉ
là sự kiện thể thao quan trọng nhất thế giới mà còn là một lễ
hội độc đáo của các nền văn hóa khác nhau.
 

Tất cả những ai từng vô địch World Cup cùng Brazil, với tôi họ
đều là những người hùng. Pele và các đồng đội tại Thụy Điển năm
1958; sau đó là Garrincha và đội hình năm 1962; Rivellino,
Gerson và Tostao năm 1970; Bebeto và phần còn lại năm 1994; và
cùng với đó là Rivaldo, Ronaldinho và các đồng đội tôi năm
2002.
 

Thật may mắn là khi giải đấu không còn bao xa, đầu gối của tôi
đã dần khá hơn. Dần dần tôi đã có thể bắt đầu tập những bài tập
thể lực và cơ. Tương lai của tôi vẫn chưa rõ ràng và tôi vẫn
không chắc mình có được đá World Cup hay không. Xét cho cùng
thì rất khó để huấn luyện viên Luiz Felipe Scolari gọi một cầu
thủ thi đấu rất ít trong vài mùa giải trước đó.
 

Nhưng cuối cùng sau gần 2 năm vật lộn, tôi đã bình phục. Tôi
dần dần trở lại thi đấu cho Inter. Tháng 3 năm 2002, Big Phil
triệu tập tôi lên tuyển cho một trận đấu giao hữu trên sân nhà
trước Nam Tư ở Fortaleza. Tôi chỉ đá 45 phút – trận đấu đầu
tiên cho Brazil sau gần 3 năm – nhưng nó là đủ để đảm bảo một
suất cho tôi dự World Cup.

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai 3
World Cup 2002 và Ronaldo: Vượt qua sợ hãi 3

Đó đúng là một thời khắc lịch sử với cá nhân tôi bởi lẽ khi nhớ
lại quãng thời gian khi mới bị chấn thương, dường như chẳng có
chút hy vọng nào để tôi được tới giải đấu ấy. Điều duy nhất
giúp tôi tiếp tục chiến đấu là tình yêu to lớn dành cho bóng
đá. Nó giúp tôi vượt qua những khó khăn và thay đổi tôi rất
nhiều.
 

Tôi rất biết ơn vì sự tin tưởng mà Big Phil dành cho mình. Lựa
chọn dễ dàng có thể là gọi một tiền đạo khác thi đấu thường
xuyên trong mùa giải đó và một cầu thủ có phong độ cao hơn. Tuy
nhiên ông ấy vẫn tin tôi. Tôi nói với ông thời điểm đó rằng tôi
sẽ làm bất cứ điều gì cho đội. Tôi sẽ làm bất cứ thứ gì cần
thiết để được thi đấu và trả ơn ông ấy trong suốt kỳ World Cup.
Điều ấy khiến tôi cảm thấy có động lực hơn trước rất nhiều.
 

Trận đấu đầu tiên của giải đấu trước Thổ Nhĩ Kỳ có vai trò đặc
biệt quan trọng với tôi vì nó sẽ kiểm chứng việc tôi đã tìm lại
được sự tự tin hay chưa. Mọi việc ban đầu diễn ra không quá tốt
khi Thổ Nhĩ Kỳ vươn lên dẫn trước trong những phút cuối hiệp
một. Quả là vô cùng căng thẳng. Sau đó, khi hiệp hai trôi qua 5
phút, Rivaldo nhận bóng bên cánh trái và tạt vào trong vòng
cấm.

Kieu toc ky la cua Ronaldo Nazario tai World Cup 2002.
Kiểu tóc kỳ lạ của Ronaldo Nazario tại World Cup
2002.

Tôi biết cơ họi duy nhất để ghi bàn chỉ còn cách lao vào bóng.
Tôi chạm bóng bằng mũi giày phải và ghi bàn gỡ hòa. Đó không
phải pha lập công đẹp nhất mà tôi từng ghi nhưng cũng chẳng
thành vấn đề. Đó là một bàn thắng, một bàn thắng cho đội tuyển
ở World Cup.
 

Suốt trận đấu đó, tôi chẳng hề cảm thấy đau đớn và có thể đá
gần như suốt cả trận. Nhưng ngày hôm sau thì khác. Tôi rất đau
vì đã lâu rồi không đá nguyên cả một trận như thế. Nhưng tôi
lại cảm thấy tự tin vì Thổ Nhĩ Kỳ là một đội rất giàu thể lực
và đá rất rát. Suốt cả trận họ chơi xấu với tôi nhiều lần.
 

Chúng tôi phải đối đầu với họ một lần nữa trong trận bán kết và
đó có lẽ là lý do tại sao tôi ghi bàn thắng quyết định với một
cú dứt điểm bằng những đầu ngón chân (toe-poke). Tôi khá đau và
cảm thấy các cơ của mình không thể chịu được một cú sút bằng má
hay lòng trong. Khi sút bóng bằng ngón chân, lực sẽ đên từ phần
hông nhiều hơn và giảm áp lực cho đùi.
 

Loại kỹ thuật này thường được sử dụng trong môn futsal, bộ môn
tôi đã chơi suốt quãng thời gian ấu thơ. Tôi thực sự đã mang
một vài “mánh” trong thời gian đó vào sự nghiệp cầu thủ chuyên
nghiệp của mình, nhưng đây chắc chắn là tình huống nổi tiếng
nhất. Vì đó là một trận bán kết World Cup.
 

Ronaldo thang hoa tai World Cup 2002 cung DT Brazil
Ronaldo thăng hoa tại World Cup 2002 cùng ĐT Brazil

Thời điểm sau khi tiếng còi chung cuộc vang lên, khi chúng tôi
đã có mặt trong trận chung kết, tôi cảm thấy vui và nhẹ nhõm.
Nhưng rồi tôi lại thấy hơi bất an vì mọi thứ xảy ra trong vài
giờ trước trận chung kết 4 năm trước như vẫn còn đó. Đột nhiên,
tất cả những gì diễn ra bên trong khách sạn ở Pháp hiển hiện
ngay trước mắt tôi.
 

Ngày hôm đó tôi quyết định đi nghỉ sau bữa trưa của đội. Điều
cuối cùng mà tôi nhớ là leo lên giường đi ngủ. Đó là khi tôi bị
những cơn co giật làm ảnh hưởng tới mọi thành viên trong đội
trước trận đấu với tuyển Pháp.
 

Mọi người bảo tôi không thể thi đấu, nhưng tôi không đầu hàng.
Tôi đến gặp bác sĩ và huấn luyện viên Mario Zagallo. Tôi nói
chuyện với tất cả mọi người vì tôi muốn lắng nghe một câu trả
lời khác. Tôi muốn mọi người nói là tôi đá được. Tôi biết mình
xứng đáng được chơi trận chung kết. Tôi thuyết phục đội ngũ y
tế là chúng tôi nên làm một vài bài kiểm tra thể lực. Và tôi đã
làm những bài kiểm tra đó, và chẳng có điều gì bất thường. Cứ
như thể là chẳng có gì xảy ra vậy. Tuy nhiên khi chúng tôi
chuẩn bị đến sân vận động, một thông điệp được phát ra từ huấn
luyện viên Zagallo rằng tôi sẽ không được đá.
 

Tôi cầm tờ kết quả tất cả các bài kiểm tra thể lực đó trong tay
và bác sĩ Toledo đã bật đèn xanh. Vì thế tôi đã gặp Zagallo ở
sân vận động và nói: “Tôi rất khỏe. Đây là kết quả các bài kiểm
tra, chúng cho thấy là tôi khỏe. Tôi muốn thi đấu.” 

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai 2
Tôi muốn thi đấu

Tôi đã thi đấu, nhưng có lẽ mọi thứ xảy ra đã ảnh hưởng đến
toàn đội vì việc chứng kiến cơn động kinh đó hẳn là một điều
rất đáng sợ. Đó không phải thứ mà bạn được thấy hàng ngày và
toàn bộ trải nghiệm đó đã để lại một vết hằn với những người có
liên quan.

Chiến đấu với vết thương quá khứ
 

Do những ký ức “đau thương” đó, tôi đã thực sự sợ phải đi ngủ
sau bữa trưa trong cái ngày trước khi diễn ra trận chung
kết. 
 

Tôi cố tình né tránh và không nghỉ ngơi chút nào. Tôi cố gắng
tìm đồng đội để nói chuyện, nhưng mọi người ai cũng có thói
quen đi ngủ sau bữa trưa, đặc biệt là trước một trận đấu
lớn.
 

Cuối cùng tôi nhận ra thủ môn dự bị Dida vẫn khá tỉnh táo và
chúng tôi đã trò chuyện trong khoảng 1 giờ đồng hồ. Anh ấy thực
sự rất tốt với tôi. Anh ấy giúp tôi cảm thấy thả lỏng vì anh
biết mỗi khi tôi nghĩ về trận chung kết năm 1998 là lại nhớ tới
những cơn co giật. Nghĩ đến việc những điều trong quá khứ sẽ có
thể xảy ra một lần nữa thực sự là một nỗi sợ lớn.
 

Khi cả đội lên xe đến sân vận động, cuối cùng tôi cũng có thể
tập trung vào trận đấu. Tôi bỏ lại những nỗi sợ hãi phía sau và
có thể thoải mái đá trận chung kết.
 

Roberto Carlos la thanh vien tuyen Brazil vo dich World Cup 2002. Anh: Getty Images.
Chức vô địch năm ấy

Và trận chung kết đó với chúng tôi quả thực là rất tuyệt. Đối
đầu với một đội tuyển Đức rất mạnh nhưng may mắn là chúng tôi
đã ghi được 2 bàn để giành danh hiệu vô địch và vùi chôn nỗi
đau bốn năm trước một lần và mãi mãi. Mọi thứ mà tôi đã trải
qua bỗng vụt ngang qua tâm trí trước khi tiếng còi kết thúc
vang lên. Tôi được thay ra nghỉ trước khi hết giờ 5 phút và khi
trở lại băng ghế, tôi đã ôm lấy Rodrigo Paiva, nhân viên truyền
thông của Brazil, người đã luôn ở bên tôi trong suốt một hành
trình dài. Tôi bật khóc và nói “Chúng ta đã làm được. Dù
rất khó nhưng chúng ta đã vô địch.”

 

Tôi gần như đã gục xuống vì cảm xúc đã hoàn toàn lấn át. Bạn có
thể nói tôi chính là người hạnh phúc nhất hành tinh cũng được.
Brazil đã chơi tốt đến nỗi trọng tài có cộng thêm 100 phút bù
giờ thì Đức cũng không thể nào ngăn được chúng tôi. Tôi chăm
chú dõi theo những phút cuối cùng với những giọt nước mắt lăn
dài vì không chỉ Brazil giành thêm một danh hiệu nữa mà với tôi
đó cũng là một chức vô địch.
 

Thời điểm đó, tôi cảm thấy mình thật hoàn hảo. Không chỉ là vô
địch World Cup mà tôi cũng vừa thắng một cuộc chiến kéo dài hơn
2 năm trước chính cơ thể mình. Đó là chức vô địch lớn nhất sự
nghiệp – và cuộc đời tôi.
 

World Cup 2002 va Ronaldo: Vuot qua so hai 7
Đó là chức vô địch lớn nhất sự nghiệp – và cuộc đời
tôi

Những ngày này
 

Giờ đây, nếu đứng yên tôi không cảm thấy đau đớn. Tôi nghĩ cơ
thể mình đã khẩn khoản cầu xin một sự nghỉ ngơi sau nhiều năm
chơi bóng. Vì thế, tôi đã cho nó được nghỉ. Những ngày này tôi
có cơ hội để thử sức với những môn thể thao khác: đi tập gym và
chơi tennis.
 

Nhưng sự thực là cứ mỗi khi chơi bóng tôi vẫn cảm thấy đau. Để
cơ thể tôi sẵn sàng với bóng đá phức tạp hơn những môn thể thao
khác rất nhiều. Bóng đá đòi hỏi tốc độ, chuyển động đột ngột và
tăng tốc. Tất cả những thứ này tạo ra những áp lực khác nhau
lên các bộ phận trên cơ thể bạn. Khi bước vào sân, tôi muốn làm
được điều gì đó nhưng cơ thể tôi không thể chịu được nữa.
 

Ronaldo De Lima: Cuoc song cua Dadado1
Ronaldo De Lima: Cuộc sống của Dadado

Tôi luôn nói bóng đá là trường đại học của tôi. Tôi không có
thời gian học đại học nhưng bóng đá dạy tôi nhiều hơn bất cứ
thạc sĩ hay tiến sĩ nào. Không khóa học nào có thể cung cấp
những thứ mà tôi đã nhận được từ đời cầu thủ. Tôi sẽ luôn biết
ơn bóng đá và tất cả chúng đã giúp tôi trở thành con người như
ngày hôm nay. Chơi một môn thể thao tập thể giúp bạn học được
cách đối xử với mọi người và làm mọi thứ vì tập thể mỗi
ngày. 
 

Có lẽ điều lớn nhất mà bóng đá dạy tôi chính là việc tôi biết
mình mạnh mẽ như thế nào. Cho đến khi phải trải qua những chấn
thương kinh hoàng đó, tôi chẳng biết gì cả. Tôi đã đạt được
nhiều thành tựu và ghi nhiều bàn thắng trong sự nghiệp nhưng có
thể thẳng thắn thừa nhận rằng bóng đá đã mang lại cho tôi nhiều
thứ hơn là tôi làm cho bóng đá.
 

Lược dịch từ bài viết “Ronaldo’s 2002 World Cup
redemption… according to him: “In that moment, I felt
complete” trên FourFourTwo.

 

Người viết: Duy Linh

Giới thiệu: Với niềm đam mê bóng đá cháy bỏng từ nhỏ, luôn luôn tìm hiểu và học hỏi đến nay đã có hơn 10 năm kinh nghiệm soi kèo. Hiện đang là chuyên gia soi kèo tại trang chuyengiagiacacuoc.com - Website chuyên soi kèo bóng đá, nhận định tỷ lệ kèo, dự đoán kết quả của các trận đấu bóng đá trong và ngoài nước, qua đó đưa ra cho anh em những con số thống kê chi tiết nhất, chính xác nhất và chắc ăn nhất
Ca do bong da truc tuyen so 1 Chau Au